

Đôi khi sau những cuộc nói chuyện dài lê thê, ta lại chẳng thể nào mở lời được nữa, là vì ko còn chuyện gì để nói nữa hay là cảm xúc tám thế là cạn rồi, chẳng thể tiếp tục? ừ thì cũng có thể. Tới một lúc nào đó, lời nói cứ như cuốn đi đâu cả, chẳng biết nói cái gì. Nhưng mà, ngẫm lại, có biết bao nhiêu người chỉ muốn được im lặng ở bên nhau, dựa vào nhau, và chẳng cần nói gì cả, chỉ cần im lặng thôi. Thế là quá đủ…
Cuộc sống đôi khi quá dễ dãi với người này nhưng lại khắt nghiệt với người khác. Nhiều người ở bên cạnh nhau, sinh ra nhàm chán, cãi vã và giận hờn. Còn nhiều người, chỉ một giờ được ở bên cạnh nhau thôi dường như cũng là mong ước quá xa vời. Nhưng mà, ngẫm lại, có nên chăng khi ta cứ ở xa nhau như thế, nghĩ về nhau, nhớ về nhau để rồi hình ảnh của người này trong tim người kia cứ mãi tồn tại trong màu nỗi nhớ, đẹp hơn và toàn diện hơn trong thực tại, ừ, có nên ko nhỉ?
Ai cũng đã từng mơ. Không về cái này thì là cái khác. Một cuộc sống đầy đủ, hạnh phúc cùng gia đình hay là một ngồi nhà trong mơ với đầy đủ tiện nghi??? Cũng có những người chỉ đơn giản mơ về một cuộc sống bình dị, được làm những gì mình thick, những điêu bình thường đôi khi lại có thể làm bạn mỉm cười và hạnh phúc, hạnh phúc từ trong tim.
Đôi khi, ta tự nhốt ta lại trong khoảng không của chính ta, tìm lấy chính ta trong bức màn đen do chính ra tạo ra, rồi ngồi trong đó, ngẫm về cuộc sống, rồi phủ lên cuộc sống cũng một màu đen tối như tâm trạng của chính ta vậy.
Đôi khi, ta im lặng sống trong cuộc sống của riêng ta, chỉ là nhìn thấy mọi người cười nói, lạc lõng, quá gượng gạo khi ép mình cười, nhưng ko thể nào hòa hợp được, ta biến ta thành wet blanket.
Đôi khi, ta chỉ nghe mãi mỗi có một bài hát, thả hồn vào trong đó, nuốt lấy từng nốt nhạc, nhẩm theo lời bài hát rồi gật gù, ông nhạc sĩ lấy tâm trạng của mình viết lời cho bài hát à :)). Hay khùng hơn, ta tự bảo, ta phải hát bài này mới phải, hì hì.
Đôi khi, ta hạ cửa kiếng xe xuống, mở nhạc nhỏ lại rồi hát theo to lên, người đi đường nghe thấy tiếng xe cộ hòa chung với tiếng hát chói tai của một con nhỏ khùng lạ hoắc. Giảm stress.
Đôi khi, ta phải khóc trước khi ngủ, để ngủ dễ hơn, để thoãi mái hơn, chỉ là, tự dưng muốn khóc, thế thôi.
Đôi khi, ta thu mình lại, để làm một nốt trầm trong cái bản nhạc quá nhộn nhịp của cuộc đời, ko có ai chú ý tới nốt trầm nhưng ko ai phủ nhận nó là một phần quan trọng, chỉ là thầm lặng.
Đôi khi, ta chẳng cần nói gì, chỉ là ngắm mọi người đi qua đi lại, mỉm cười với một người lạ mặt ko quen nào đó, có sao đâu, biết đâu được, một ngày nào đó lại có một người nữa giống ta, và mỉm cười đáp trả ta, thì sao, hì, cuộc đời mà , có ai biết được đâu…
.PS(copy)….Dù có những lúc nỗi nhớ khiến em rất đau buồn, dù có những lúc nhớ anh em thức qua từng đêm , dù cứ nhắm mắt nỗi nhớ khiến em cô đơn, vì anh, em đã khóc bao đêm rồi.
Dù có những lúc cứ muốn vuốt ve tóc anh hoài, dù có những lúc cứ mong ôm ấp đôi bờ vai, dù có những lúc dưới phố ngắm mưa em mong rằng anh , cũng sẽ nhớ em nhìu hơn…
